Chia sẻ

  • Tôi đã từng "vật lộn" với chứng run vô căn

    Run vô căn là tình trạng run lẩy bẩy ở đầu, thân, tay chân, giọng nói, có thể được điều trị bằng thuốc hoặc kích thích não sâu. Tuy nhiên, sẽ không có cách nào chữa dứt điểm được căn bệnh phổ biến hơn tám lần bệnh Parkinson này. Nếu bạn đang bối rối, đừng lo vì bạn không một mình.

  • Câu chuyện của người phụ nữ được chẩn đoán bệnh Parkinson ở tuổi 35

    Thời điểm đó là tháng 3 năm 2000, cuộc sống của tôi dường như đang đi rất đúng hướng. Tôi hạnh phúc trong hôn nhân, có hai cô con gái nhỏ 5 tuổi và 2 tuổi. Tôi làm việc trong ngành nhân sự cho một công ty và có nhiều cơ hội hấp dẫn trong nghề nghiệp đang rộng mở. Tại thời điểm này vợ chồng tôi cũng đã ký kết chuẩn bị cho việc mua căn nhà đầu tiên của mình. Ngoại trừ một số căng thẳng nhỏ, cuộc sống nhìn chung khá tốt đẹp.

  • Chia sẻ hay giữ bí mật về bệnh Parkinson?

    Mỗi người đều có một bí mật riêng, thứ mà chúng ta chỉ dám đối mặt với chính bản thân mình, cho đến khi “nhắm mắt xuôi tay” người ta vẫn cố giữ bí mật ấy theo cát bụi cuộc đời. Nhưng, không phải điều gì trở thành “bí mật” cũng thực sự có giá trị. Cái chết của đạo diễn Robin Williams là câu chuyện sâu sắc về bí mật: Parkinson đã xuất hiện từ rất lâu trong cuộc đời của ông dẫn đến trầm cảm mãn tính và việc ông phải tự sát.

  • Câu chuyện của Alun – người đàn ông chung sống với bệnh Parkinson

    Bạn sẽ làm gì để thoát ra nỗi sợ hãi, khi bất ngờ biết mình mắc bệnh parkinson. Một số người phải mất nhiều thời gian mới có thể tĩnh tâm trở lại. Một số khác có thể không vượt qua được và để mặc cho những năm tháng bị bệnh chìm đắm trong khổ đau và tuyệt vọng. Nhưng lại có những người, không mất nhiều thời gian để lấy lại sự thăng bằng trong cuôc sống vốn không tĩnh tại.

  • Làm chủ cuộc sống khi không còn run tay

    Tình cờ lang thang trên con phố Phan Đình Phùng, tôi gặp lại Đ - cậu bạn học từ những năm cấp 1. Ấn tượng ban đầu khác xa với những gì tôi nhớ về “cậu bạn run rẩy” – chúng tôi vẫn thường gọi Đ trong suốt những năm học cùng, bạn tôi giờ đã là một thanh niên nhanh nhẹn, tháo vát trong công việc và tự tin trong giao tiếp.

  • Chia sẻ giải pháp giúp giảm chứng run tay ở người trẻ

    Áp lực của cuộc sống, công việc, gia đình và các mối quan hệ xã hội… đang khiến chúng ta dần  mất đi những phút giây nghỉ ngơi, thư giãn và làm gia tăng tình trạng căng thẳng (stress). Stress có thể tác động lên cả thể chất lẫn tinh thần và gây ra nhiều rối loạn trên toàn hệ thống. Một trong những hậu quả tương đối phổ biến của stress nhưng lại rất ít khi được để ý đến đó chính là chứng bệnh run (run tay chân, run khi cầm nắm, đi đứng run rẩy, nói run run…).

  • Chia sẻ niềm vui khi hết run tay

    Run có thể gặp ở nhiều lứa tuổi khác nhau. Run ảnh hưởng đến bàn tay, cánh tay, đầu, mặt, chân, giọng nói, thậm chí toàn cơ thể. Run tay khiến người bệnh khó khăn trong việc cầm đũa ăn cơm, cầm bút viết chữ hay vệ sinh cá nhân...; run chân làm người bệnh đi lại khó khăn, run rẩy, loạng choạng; run thanh đới gây ra nói lắp, nói giọng run run; run toàn thân làm cho cơ thể rung giật liên hồi. Chứng run tuy không đe dọa tính mạng nhưng khiến người bệnh thực hiện các công việc hàng ngày khó khăn, sinh ra sự thiếu tự tin hoặc mặc cảm về bản thân...

  • Tưởng chừng bệnh run vô phương cứu chữa

    Đã có lúc rơi vào trạng thái tuyệt vọng vì nghĩ mình đang là người vô dụng, chị tự khép mình trong bốn bức tường. Để rồi khi tự tay uống được miếng nước, và được miếng cơm chị đã khóc òa trong niềm hạnh phúc của “đứa trẻ trung niên”, và tưởng chừng đó là một giấc mơ.Sau lần đi mổ ruột thừa tháng 5/2013, thay vì việc sức khỏe dần hồi phục, chị thấy mình luôn trong tình trạng mệt mỏi cùng với chứng run tay chân xuất hiện và không sao kiềm chế được. Chị chia sẻ: “Vết mổ ruột thừa bình phục cũng là lúc tay tôi bắt đầu run, bệnh càng ngày càng nặng, về sau run cầm cập đến nỗi cầm ly nước không được, khi nấu ăn múc muỗng bột ngọt không xong, ngại nhất là khi ngồi ăn cơm không thể và miếng cơm vô miệng”. Những bất tiện trong sinh hoạt cộng thêm những lo lắng suy nghĩ khiến chị sút tới 7kg. Từ một người khỏe mạnh, hoạt bát, đảm đang chăm lo gia đình, giờ đây bệnh tật biến chị thành một người khép kín và luôn sống trong âu lo, buồn bã.